Chị khách rạo rực rỉ nước ướt nhẹp khi gặp anh thợ cơ khí đô con

Chị khách rạo rực rỉ nước ướt nhẹp khi gặp anh thợ cơ khí đô con

Chị khách rạo rực rỉ nước ướt nhẹp khi gặp anh thợ cơ khí đô con

Thư đẩy xe nôi bé Ngọc ra công viên nhỏ gần nhà, mặc áo sơ mi dài tay màu be kín đáo, quần thun dài ôm nhẹ, tóc buộc thấp, cố giữ vẻ đứng đắn để tự nhắc mình không sa ngã. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, hòa cùng tiếng thở đều của bé Ngọc trong nôi, như một nhịp điệu bình yên trái ngược với tâm trí rối ren của nàng. Cô ngồi dậy, tay siết chặt tấm chăn, tự nhủ: ” Mình thật tệ, thật xấu hổ khi đối diện với chồng và con, không thể để dục vọng kéo mình xuống thêm,” nhưng lòng cô như bóng mây ngoài kia – mờ mịt, khó nắm bắt.Điện thoại trên bàn rung nhẹ, màn hình sáng lên tin nhắn từ Nam, giọng điệu khác hẳn: “Thư, anh xin lỗi chuyện hôm qua, anh không muốn ép em, chỉ muốn gặp em nói chuyện rõ ràng, trưa nay công viên gần nhà em nhé, không clip, không uy hiếp, anh hứa.” Thư nhìn dòng chữ, ngón tay lướt qua màn hình, do dự: “Hắn đổi giọng rồi, gặp lần cuối để chấm dứt thật không, hay lại trò mới?” Cô nhắn lại, ngắn gọn: “Dạ, gặp lần cuối thôi, anh hứa rồi đó” rồi đặt điện thoại xuống, lòng nặng trĩu như tảng đá đè ngực, “Mình phải kiên quyết, không được mềm lòng.”

Hoàng bước ra từ phòng tắm, tóc ướt nhỏ giọt, áo sơ mi trắng đã mặc nửa, anh tiến tới hôn lên trán Thư, cười trêu: “Vợ hôm qua dâm quá, làm anh mệt muốn xỉu, em nghỉ ngơi nha, anh đi làm đây.” Thư cười gượng, “Dạ, anh đi cẩn thận,” nhưng ánh mắt cô lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng của anh.

Phim Liên Quan